Nở hoa trên thao trường nắng gió biên cương
Dưới cái nắng như "vắt kiệt" sức người của vùng biên giới Đắk Lắk những ngày đầu tháng 4/2026, các chiến sĩ sao vuông năm thứ nhất của xã Ia Rvê vẫn miệt mài luyện quân. Ở nơi "đất khát" này, mồ hôi rơi xuống thấm vào cát trắng, nhưng ý chí của họ lại đang tôi rèn nên một "bức tường sắt" bảo vệ bình yên cho buôn làng. Những nỗ lực thầm lặng ấy chính là những đóa hoa kiên trung đang nở hoa trên thao trường nắng gió biên cương.
Bản lĩnh giữa “chảo lửa” biên thùy
Xã biên giới Ia Rvê đón chúng tôi bằng cơn gió Lào cháy bỏng và cái nắng chói chang đặc trưng của mùa khô Tây Nguyên. Trên thao trường của Ban Chỉ huy Quân sự (CHQS) xã, nền nhiệt thực tế đo được có lúc đã chạm ngưỡng 44°C. Nhìn từ xa, những lớp sóng nhiệt bốc lên từ mặt đất khiến cảnh vật nhòe đi, nhưng đội hình huấn luyện của lực lượng Dân quân năm thứ nhất vẫn đứng sừng sững, ngay ngắn như những hàng thông trên đại ngàn.
Tiếng hô khẩu lệnh dõng dạc của cán bộ huấn luyện vang lên, cắt ngang tiếng gió xào xạc qua những rặng cây khô của rừng khộp mùa rụng lá. Từng tốp chiến sĩ Dân quân thực hiện các động tác kỹ thuật từ đi điều lệnh, bò, trườn đến các tư thế bắn súng. Mồ hôi thấm đẫm vai áo xanh, bết lại trên những khuôn mặt sạm đen vì nắng gió, nhưng ánh mắt của họ, những thanh niên nam nữ vẫn vẹn nguyên vẻ kiên định, tập trung cao độ vào mục tiêu phía trước.
Cán bộ Ban CHQS xã Ia Rvê huấn luyện gói buộc lượng nổ cho lực lượng Dân quân năm thứ nhất
Trung tá Lê Văn Điền, Chỉ huy trưởng Ban CHQS xã Ia Rvê, chia sẻ: “Huấn luyện Dân quân năm thứ nhất là giai đoạn quan trọng nhất để rèn luyện tư cách, tác phong và kỹ năng chiến đấu cơ bản cho chiến sĩ. Với đặc thù địa bàn biên giới, chúng tôi xác định phải huấn luyện thực chất, lấy chất lượng làm trọng tâm. Thời tiết khắc nghiệt là một thử thách bản lĩnh, để mỗi chiến sĩ hiểu rằng, chỉ có khổ luyện trên thao trường mới có thể vững vàng trước mọi tình huống xảy ra trên thực địa biên giới.”
Những “bông hồng thép” gác việc tham gia huấn luyện
Trên thao trường bụi đất, hình ảnh gây ấn tượng mạnh mẽ nhất với chúng tôi chính là những nữ chiến sĩ Dân quân. Họ là những người mẹ, người vợ vốn hiền hậu nơi gian bếp hay đảm đang trên nương rẫy, nay dứt khoát trong từng động tác huấn luyện. Trong hàng ngũ ấy, chị Hoàng Thị Trang, chiến sĩ Dân quân năm thứ nhất. Ít ai biết rằng, để có mặt đúng giờ trên thao trường, chị Trang đã phải thu xếp công việc gia đình từ lúc tờ mờ sáng. Con nhỏ mới hơn một tuổi, việc chăm sóc con và nhà cửa vốn chiếm hết thời gian của người phụ nữ, nhưng khi Quyết định triệu tập huấn luyện ban ra, chị đã tạm gác lại việc riêng, nhờ gia đình hỗ trợ để khoác lên mình bộ quân phục sao vuông tham gia huấn luyện.
Nữ Dân quân Hoàng Thị Trang luyện tập bắn súng
Vừa lau vội những giọt mồ hôi lăn dài trên má sau bài tập bắn súng AK, chị Trang tươi cười chia sẻ: “Lúc đầu tập nằm bắn trên nền đất nóng, em cũng thấy khó khăn lắm. Nhưng nhìn anh em đồng đội ai cũng quyết tâm, bản thân mình là nữ lại càng phải cố gắng hơn. Bởi tôi hiểu, mỗi thế võ thuần thục, mỗi đường đạn chuẩn xác của người Dân quân biên giới chính là lá chắn thép để giữ gìn mái ấm gia đình và sự bình yên cho buôn làng mình”.
Lời chia sẻ giản dị ấy như minh chứng cho truyền thống “Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang” của phụ nữ Việt Nam được kế thừa và phát huy mạnh mẽ ngay tại tuyến đầu biên giới. Các chị không chỉ huấn luyện quân sự mà còn là những hạt nhân tích cực trong các buổi học chính trị, bồi đắp lòng yêu nước và ý thức trách nhiệm bảo vệ chủ quyền biên giới quốc gia.
Lãnh đạo xã Ia Rvê thăm tặng quà, động viên lực lượng Dân quân tập luyện
Huấn luyện Dân quân tại Ia Rvê không chỉ là câu chuyện của súng đạn và chiến thuật. Đó còn là sự gắn kết máu thịt giữa quân và dân. Chứng kiến cảnh lãnh đạo Đảng ủy, UBND xã ra tận thao trường, mang theo những thùng quà, những chai nước mát lạnh để động viên chiến sĩ, chúng tôi mới thấy hết sự quan tâm sâu sắc của chính quyền địa phương dành cho lực lượng vũ trang. Sự tiếp sức ấy như liều thuốc quý, xua tan cái nóng của miền biên cương.
Điều đặc biệt nhất trên thao trường Ia Rvê chính là giờ giải lao. Khi tiếng còi dứt giờ tập vang lên, bầu không khí căng thẳng nhanh chóng nhường chỗ cho những tiếng cười đùa. Giữa không gian khô khốc của nắng và gió, tiếng đàn, tiếng sáo vút cao vang lên từ góc thao trường. Những chiến sĩ Dân quân vốn vừa mới làm quen với súng đạn, nay bỗng trở nên lãng mạn, yêu đời. Tiếng hát hòa cùng tiếng cười rộn rã như xóa tan đi sự mệt mỏi, biến khó khăn thành động lực.
Giao lưu văn nghệ giờ giải lao trên thao trường huấn luyện
Đó chính là hình ảnh đẹp nhất về người chiến sĩ Dân quân thời đại mới. Mạnh mẽ trong huấn luyện nhưng lạc quan, yêu đời trong cuộc sống. Họ hiểu rằng, mỗi bước chân họ đang đi, mỗi giờ họ đang trực là để giữ gìn cho những tiếng sáo, tiếng hát ấy mãi vang xa trên mảnh đất biên cương.
Vững bước nơi tiền tiêu
Khi ánh nắng chiều dần buông, đội hình chữ L của lực lượng Dân quân xã Ia Rvê vẫn đứng trang nghiêm nghe cán bộ hướng dẫn rút kinh nghiệm sau buổi tập. Nhìn những gương mặt rạng ngời niềm tự hào, tôi chợt nhận ra rằng, Ia Rvê dù còn khó khăn về kinh tế, khắc nghiệt về thời tiết, nhưng nguồn "thực lực" quốc phòng ở đây lại vô cùng hùng hậu. Đó là lòng dân, là ý chí của những con người bám trụ nơi biên thùy.
Dân quân năm thứ nhất xã Ia Rvê huấn luyện bắn súng
Những chiến sĩ dân quân năm thứ nhất tại Ia Rvê hôm nay chính là những “hạt giống” được tôi luyện giữa nắng gió đại ngàn. Họ đã và đang là “bức tường sắt” trong lòng dân, là cánh tay nối dài cùng các lực lượng ngày đêm canh giữ, bảo vệ vẹn toàn từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Rời Ia Rvê, bên tai tôi vẫn vang vọng tiếng khẩu lệnh dõng dạc hòa cùng tiếng sáo dìu dặt nơi thao trường. Nắng biên thùy vẫn gắt, nhưng lòng người thấy ấm lạ kỳ, bởi biết rằng nơi dải đất tiền tiêu ấy, những bước chân sao vuông vẫn vững vàng canh giấc ngủ bình yên cho Tây Nguyên yêu dấu.
Trung Hải: Ban chỉ huy quân sự xã